Wednesday, 11 Sep 2019
Hải Phòng

Top 15 Bài thơ hay của nhà thơ Phạm Hùng

Top 15 Bài thơ hay của nhà thơ Phạm Hùng

Nhà thơ Phạm Hùng tên thật là Phạm Ngọc Hùng, hiện nay anh đang sinh sống và làm việc tại Hải Phòng. Anh đến với thơ với tình yêu, sự đam mê và lòng nhiệt huyết. Là một người lao động nghệ thuật một cách nghiêm túc, anh đã có những công trình nghiên cứu về thơ lục bát được khá nhiều các nhà thơ trẻ ủng hộ và áp dụng. Thơ anh viết rất sâu sắc về ngôn từ, hình ảnh và có tính triết lý cao nhưng vẫn không mất đi sự gần gũi thân thuộc với đời thường, chính vì vậy mà những bài thơ anh viết ra luôn được độc giả yêu mến và đánh giá cao. Baihay.top xin giới thiệu những bài thơ hay của anh.

Bài thơ: TỔ QUỐC VÀ TÌNH YÊU!

TỔ QUỐC VÀ TÌNH YÊU!

Tác giả: Phạm Hùng

Tôi tìm mãi bóng hình Đất Nước

Ôi hai từ “Tổ Quốc” thiêng liêng!

Tổ tiên tháo xích đập xiềng

Đầu rơi, máu chảy khiến nghiêng núi đồi!

Thấy trong tiếng à ơi của Mẹ

Làng quê tôi nghìn vẻ nhọc nhằn

Nắng vàng khiến tóc Chị quăn

Sương đêm nặng gánh, Bà oằn cả lưng!

Cô giáo dạy, trên từng tấc đất

Tử sĩ còn phảng phất hồn vương

Nước tôi, khắp mọi nẻo đường

Chiến công hiển hách, đau thương chất đầy!

Tôi thấy rõ bàn tay chai sạm

Lúc Cha già vỡ đám ruộng hoang

Mồ hôi đổi hạt thóc vàng

Mồ hôi chảy xuống để mang trái về.

Tôi nghe được hàng tre khẽ hát

Bông bưởi cười ngào ngạt hương đưa

Tôi nghe cả tiếng rặng dừa

– Đừng lo tìm kiếm… cậu chưa biết à???

Hồn Đất Nước bao la, rộng trải

Nhưng chính là những mái nhà tranh

Vườn quê cây trái ngọt lành

Cả nơi phố thị… đèn xanh, đỏ, vàng.

Có ở cả rừng hoang, biển sóng

Trong gió mưa, sương đọng lá mềm

Ẩn trong ngày, lẫn vào đêm

Khi chiều nắng tắt, lúc thềm trăng treo.

Tôi lẳng lặng nhìn theo cơn gió

Nhắm mắt và nghe cỏ xôn xao

Bỗng dưng… tôi thấy nghẹn ngào

“Hồn thiêng Đất Nước” làm sao phải tìm.

Nằm ở giữa trái tim nhỏ bé

Cảm nhận đi… thấy sẽ sáng lòa

Tình yêu nhân thế bao la

Hai từ TỔ QUỐC mái nhà thiêng liêng!

PH. 01.04.2016.

Bài thơ: HÃY VỀ THĂM ĐẤT CẢNG

HÃY VỀ THĂM ĐẤT CẢNG

Tác giả: Phạm Hùng

Mời em đến quê anh thành phố Cảng

Nơi cửa sông, đầu ngọn sóng xô bờ

“Hoa Phượng Đỏ” gọi tên nhiều năm tháng

Tiếng còi tàu quen thuộc cả trong mơ.

Mời em đến… quê anh thành phố Cảng

Nơi tướng Bà khai ấp, mở điền trang

Xưa đuổi giặc để An Biên tỏa sáng

Mấy ngàn năm vẫn khắc đậm sử vàng.

Nay rực rỡ ánh đèn từng con phố

Tàu vào ra đầy ắp những chuyến hàng

Xứ biển mặn trưởng thành trong gian khổ

Nên tấm lòng hiếu khách rộng thênh thang.

Mời em nhé, hãy về ta cùng dạo

Khắp phố phường đều hoạt náo đông vui

Vòng Tam Bạc rồi ghé vào chợ Sắt

Xuống chợ Ga, chợ Đổ… dọc Cát Dài.

Xuôi Cầu Đất, Lạch Tray rồi Lê Lợi

Vào Ngã Năm, Ngã Sáu ghé Lê Lai

Đất Cảng đó muôn niềm vui chờ đợi

Ta cùng đi giữa vệt nắng nghiêng dài.

Dừng chân nghỉ, mình ghé hàng bánh Cuốn

Bánh Đa Cua đặc sản của Hải Phòng

Hay em thích thì ghé hàng Nem Cuộn

Bún Đậu kìa… người thưởng thức thật đông.

Nào đi viếng Trạng Trình nơi Vĩnh Bảo

Ghé Thủy Nguyên thăm bát ngát ruộng đồng

Sang Tiên Lãng về núi Voi, An Lão

Tới cổ thành nhà Mạc sát triền sông.

Rời Kiến Thụy ta cùng ra với biển

Thăm Đồ Sơn phong cảnh thật hữu tình

Bạch Long Vỹ giữa trùng khơi thẳng tiến

Đến Cát Bà, Cát Hải ngắm bình minh.

Quê anh đấy… cùng màu hoa Phượng đỏ

Là màu xanh áo thợ khắp phố phường

Người đất Cảng không bao giờ ngại khó

Tiếng còi tàu luôn vọng giữa màn sương.

Về em nhé, hãy về thăm đất Cảng!

Dạo phố phường và ngắm những dòng sông

Em sẽ hiểu, thấy tình người tỏa sáng

Nụ cười tươi sẽ rạng rỡ môi hồng!

PH.19.11.2016.

Bài thơ: BỨC TRANH

BỨC TRANH

Tác giả: Phạm Hùng

Bức tranh vẽ một khoảng trời sâu thẳm

Ông rồi Cha… đi mãi chẳng tới gần

Con chỉ đứng từ bên ngoài để ngắm

Chưa bao giờ tính di chuyển bàn chân.

Ông ngã xuống, tô màu tranh thêm đỏ

Giống bao người máu chảy họa thành sông

Bà vất vả chèo quãng đường gian khó

Đặt niềm tin trong vàng rực cánh đồng.

Mẹ nức nở tìm bóng hình Cha khuất

Giữa điệp trùng của rừng núi màu xanh

Hết gian khổ hết nằm gai nếm mật

Cha hồi hương với thân thể không lành.

Non thế kỷ một bức tranh đa sắc

Con ngắm hoài mà chẳng hiểu vẽ chi

Ừ cũng đánh cũng đuổi dăm thằng giặc

Nhưng giờ đây đất Việt được những gì?

Để vẽ nó người ta dùng máu thịt

Một phần tư con cháu của giống Rồng

Bức tranh vẽ chưa xong…nhìn mờ mịt

Lệ chảy dài má hậu duệ Tiên Công.

Khoảng trời ấy thanh bình trong giả tạo

Lũ tham quan đục khoét để làm giàu

Ngoài khơi đó đảo chìm trong giông bão

Đứng bên lề… Con cúi mặt con đau.

Người ta vẽ những gam màu bấn loạn

Góc màu đen với thảm họa môi trường

Người ta vẽ trên những điều tính toán

Đổ màu Vàng chụp mũ kẻ nào ương.

Những mảng tối mang tên là “nghìn tỷ”

Vẽ ra rồi mặc bụi bám, rêu phong

Những “biệt phủ” mọc đua nhau cùng nấm

Dẫu xung quanh nhiều lắm trẻ đói lòng.

Bức tranh giả khi vẫn còn treo được

Biết bao người lâm vào cảnh xót, đau

Bức tranh thật…con mơ ngày đất nước

Hùng mạnh hơn Tổ Quốc mãi đẹp, giàu.

PH. 24.7.2017.

Bài thơ: YÊU NHIỀU LẮM

YÊU NHIỀU LẮM

Tác giả: Phạm Hùng

Yêu nhiều lắm mà chưa dịp ngỏ

Lỗi lầm này… nay rõ rồi em

Mải mê, du lãng kiếm tìm

Mà anh quên mất chẳng xem cạnh mình.

Không má thắm, chẳng xinh như mộng

Chẳng dịu dàng bay bổng lời yêu

Đôi khi còn rất… lắm điều

Chắc em khó chịu, chồng “phiêu” tháng ngày?

Yêu… yêu mãi bàn tay chai sạm

Nếp nhăn vừa đeo bám khóe mi

Hỏi đâu những nét xuân thì?

Hóa ra, em gánh… đem đi chợ đời.

Chồng lãng tử, rong chơi khắp chốn

Để việc nhà… bề bộn em lo

Tóc xanh đổi sắc rối bù

Tinh mơ, chạng vạng… lu bu chẳng ngừng.

Ba đứa trẻ, tự dưng mà lớn?

Tiếng gọi “Ba” khiến gợn trong lòng

Mình à! Xin lỗi chẳng xong

Yêu nhiều, tha thứ cho chồng nhé em!

Yêu nhiều lắm! Chẳng tìm kiếm nữa

Hiểu rõ rồi… Em tựa vầng trăng

Anh mong làm mặt hồ bằng

Để ôm, hứng trọn mãi mang nghĩa tình!

PH. 03.03.16.

Bài thơ: CHẲNG PHẢI TÌNH NHÂN

CHẲNG PHẢI TÌNH NHÂN

Tác giả: Phạm Hùng

Anh với mình

đâu phải cặp… Tình Nhân

Chỉ là hai kẻ

chung nợ nần một gánh

Xẻ giọt mồ hôi

đắp cùng chăn đêm lạnh

Cùng một lối về, chung chỗ ẩn nắng trú mưa.

Ừ… có dăm lần anh cũng đã đón đưa

Bị vài đứa nhóc kêu chung là Cha, Mẹ

Cùng mừng rỡ khi thấy con mạnh khỏe

Quay quắt buồn khi lũ trẻ ốm đau.

Không phải nhân tình,

lại vồ vập lấy nhau

Cũng ân ái

cũng nát nhàu chăn gối

Cũng mòn mỏi

cũng chờ trông sớm tối

Có lúc hờn ghen, trách móc… lại làm lành.

Chẳng phải nhân tình,

nên thời khắc cứ trôi nhanh

Bất chợt nhìn lại giờ đầu hai thứ tóc

Này người dưng hỡi

dù cuộc đời khó nhọc

Dẫu chẳng nhân tình ta vẫn mãi bên nhau!

PH. 14.02.2017.

Bài thơ: CẢM ƠN NGƯỜI

CẢM ƠN NGƯỜI

Tác giả: Phạm Hùng

Ơn dạy dỗ chưa ngày con đền trả

Như bóng chim, tựa tăm cá xuôi dòng

Dẫu biết Thày cũng chẳng đợi, hay mong

Nhưng con trẻ thấy trong lòng có lỗi.

Gom câu chữ vài dòng con viết vội

Cảm ơn Người…đã sớm, tối chăm lo

Nghiệp trồng Nhân, công khó nhọc đưa đò

Để lớp lớp những học trò thành đạt.

Người mang đến một tình thương bát ngát

Mặc thời gian không úa nhạt, phai màu

Với học trò chẳng tính toán chi đâu

Để rồi được…trắng mái đầu…bụi phấn!

Nào cứ phải cho đi rồi để nhận

Thấy trẻ thơ tinh tấn đổ lệ mừng

Con với Thày âu cũng chỉ người dưng

Sao dạy dỗ Người chưa từng ngần ngại?

Loading...

Ơn nghĩa đó nguyện còn ghi, khắc mãi

Cảm ơn Người…trẻ dại gửi tri ân!

Một vài câu nghờ nghệch ghép văn vần

Chúc Thày mãi cùng người thân mạnh khỏe!

PH. 08.11.2016.

Bài thơ: CẢM ƠN NGƯỜI DẮT SANG BỜ 

CẢM ƠN NGƯỜI DẮT SANG BỜ

Tác giả: Phạm Hùng

Cảm xúc vẫn dạt dào như sóng biển

Ơn thủa nào Thày chở chuyến đò ngang

Người cho tri thức bạc, vàng

Dắt qua giông bão, chang chang nắng đời.

Sang bến đứng, con nghẹn lời trông lại

Bờ bên này thực đâu phải dễ đi

Vun thêm… Hiếu – Đễ con ghì

Nhân – Trung, Người dạy…mãi ghi, khắc lòng.

Nghĩa Cô gửi nguyện theo dòng con dựng

Đắp mộng vàng tạo chỗ đứng mai sau

Ước cho cuộc sống tươi màu

Mơ đời bớt những nỗi đau…mỉm cười.

Thật hạnh phúc và mong Người sức khỏe

Đầy an bình…nay con trẻ kính thơ

Cảm ơn Người dắt sang bờ

Vun nhân nghĩa, đắp ước mơ thật đầy.

PH. 06.11.2017.

Bài thơ: CHO TÔI HỎI

CHO TÔI HỎI

(Vu vơ 79)

Tác giả: Phạm Hùng

Sao em giấu

tháng ba vào mái tóc

Tháng chín về hương bưởi vẫn còn đây

Sương tháng sáu

em giấu đầy đáy mắt

Khiến bóng tôi chịu mãi cảnh lưu đày.

Cho tôi hỏi cánh đồng mềm như lụa

Chút heo may cùng hương cốm ngọt ngào

Của mùa trước vô tình tôi chẳng giữ

Em giấu rồi, liệu tay nhỏ có trao?

Cho tôi hỏi em làm gì nắng hạ

Giấu ở đâu… sao đôi má ửng hồng?

Lời tôi ngỏ giữa chiều đông lạnh giá

Liệu em còn giấu ngực trái em không?

Cho tôi hỏi

nửa hồn tôi em giấu

Ở nơi đâu? Khổ… tôi mãi đi tìm.

PH. 05.09.18.

Bài thơ: Ở TRỌ TRẦN GIAN*

Ở TRỌ TRẦN GIAN*

Tác giả: Phạm Hùng

Em là khách còn ta người ở trọ

Nhiều khi đau cũng bởi một chữ tình

Trả chưa hết nên bụi vương mắt nhỏ

Theo thói thường ở giữa chốn nhân sinh.

Em mải miết kiếm tìm trong giông bão

Một lối về mong mỏi được bình an

Ta lặng lẽ nhìn thói đời hư ảo

Lửa trong tim tự thấy đã lụi tàn.

Hai chiếc bóng vẽ thành hai đường thẳng

Chúng song hành và đâu dễ gặp nhau

Góc quán trọ một ngày trời hảnh nắng

Thật tình cờ… kẻ đi trước, người sau.

Chẳng biết nợ từ thủa nào còn vướng

Mắt nhìn thôi mà chan chứa bao điều

Em hứa hẹn… ta vẽ vời, mơ tưởng

Sẽ đến ngày hòa cảm xúc cùng phiêu.

Đời vẫn vậy không hề yên sóng gió

Em bỏ đi… góc phố nhỏ ta chờ

Mai nở trắng, rồi phượng bung cháy đỏ

Ta âm thầm chôn chặt một giấc mơ.

Ta cứ nghĩ dừng bước chân lãng tử

Rời phong sương vào ở trọ tim người

Nhưng rốt cuộc chốn trần gian níu kéo

Mình bây giờ… đều là khách em ơi!

PH. 22.04.2018.

Bài thơ: THĂM CHÙA TÂY PHƯƠNG

THĂM CHÙA TÂY PHƯƠNG

Tác giả: Phạm Hùng

Tôi đến Tây Phương một buổi chiều

Mơ màng cũng định thả hồn phiêu

Thử xem Huy Cận ngày xưa viết*

La – Hán nơi đây khắc những điều…

Trầm luân vạn kiếp ở ta bà

Ảo ảo mơ hồ cũng hiện ra

Sắc sắc không không nào dễ hiểu

Khi đời mộng tưởng giấc phù hoa.

Lãng khách chẳng mơ cõi niết bàn

Ân tình lúc hợp…lúc ly tan

Còn đang nắng dãi, dầm sương gió

Hỏi tránh làm sao giọt lệ tràn.

Khói chiều lãng đãng giăng triền núi

Hương lúa phảng vương vị ngọt ngào

Bài kệ “Ná-mô…”** nghe tiếng dứt

Giật mình…tâm trí bỗng nôn nao.

PH. 08.06.2017.

* Những vị La Hán chùa Tây Phương – Huy Cận.

Bài thơ: BÊN SÔNG NẮNG RỤNG

BÊN SÔNG NẮNG RỤNG

Tác giả: Phạm Hùng

Giá buổi nọ không theo về bên ấy

Thì hôm nay chẳng sóng dậy trong lòng

Sáo vừa tách bến, qua sông

Con đò ngơ ngác, giữa dòng nước xoay.

Trách vạt áo, sao ban ngày nghiêng ngả

Mặc gió lay, níu nhành lá vui cười

Một chiều… ánh mắt tôi rơi

Say đường cong, bỏ quên đời… bão giông.

Trách làn tóc thoảng vị nồng hương bưởi

Trách hồ thu đầy những sợi tơ tình

Lôi hồn tôi lạc… lênh đênh

Chìm trong mê khúc, bồng bềnh lãng du.

Tôi tự trách, chốn ngục tù thăm thẳm

Dấn thân vào trót say đắm người ta

Tìm đâu thấy được dáng ngà

Bên sông nắng rụng, mưa sa bến đời.

PH. 10.10.17.

Bài thơ: HẠT SƯƠNG ĐÊM.

HẠT SƯƠNG ĐÊM.

Tác giả: Phạm Hùng

Anh muốn gửi

cả một trời thương nhớ

Vầng trăng kia vì thiếu em nên khuyết ở trên đầu

Áng mây buồn lãng đãng mà chưa biết phải về đâu

Vì sao lạc…đứng bên cầu trăn trở.

Anh muốn gửi cho em hạt sương đêm vừa vụn vỡ

Không thể nào níu giữ dù tiếc sự long lanh

Gửi về em cơn gió chòng chành

Vì khoảng trống… bên anh giờ đây là bất tận!

Ở nơi đó xin trăng đừng hờn giận

Mây hãy cười dù giữa đêm trường đang lẻ bóng đơn côi

Vì sao em hãy mím chặt bờ môi

Đừng vướng bụi để rồi lệ làm cay khóe mắt.

Hạt sương ấy em hãy nhẹ nhàng chiu chắt

Đừng để rơi những giây phút nồng nàn

Gió dẫu buồn xin em đừng để cho gió đi hoang

Hãy níu giữ khoảng khắc vàng em nhé.

Anh hứa đấy

nhất định rồi anh sẽ

Tìm bằng được sự long lanh của hạt sương trên phiến lá ở buổi bình minh!

PH. 18.04.2017.

Bài thơ: VAN EM ĐẤY, MÙA THU MAU TRỞ LẠI

VAN EM ĐẤY, MÙA THU MAU TRỞ LẠI

Tác giả: Phạm Hùng

Van em đấy

mùa Thu mau trở lại

Để ta tìm trên phiến lá hanh hao

Lời yêu cũ dẫu thầm thì ngang trái

Những nụ hôn vội vã thật ngọt ngào.

Van em đấy

mùa Thu mau trở lại

Để ta tìm nơi cuối ngọn heo may

Hình bóng cũ một thời ta mê mải

Mái tóc huyền óng ả tựa làn mây.

Van em đấy

mùa Thu mau trở lại

Để ta tìm chút hương Sữa nồng say

Người cất bước nửa hồn ta tê dại

Nửa hồn kia cứ vất vưởng…qua ngày.

PH. 5.7.2017.

Bài thơ: CON VỀ

CON VỀ

Tác giả Phạm Hùng

Đã lâu con chẳng quay về

Phù hoa níu kéo mải mê xứ người

Quê nhà chốn ấy… Mẹ ơi

Chắc… Cha tựa cửa ngóng vời vợi xa.

Con đi cái độ luống cà

Còn chưa kết trái, bưởi hoa đương nồng

Vậy mà đã mấy mùa đông

Con biền biệt… bãi cải ngồng hắt hiu.

Chắc… Cha vẫn chẻ gió chiều

Cõng sương sớm, gánh liêu xiêu nắng vàng

Cỏ bờ nặng trĩu đôi quang

Trăng khuya chắc Mẹ vẫn quàng trên vai.

Bóng Cha vệt nắng nghiêng dài

Thời gian khiến Mẹ tóc mai bạc màu

Trông về nơi ấy lòng đau

Vì con vất vả, không cầu bản thân.

Làng quê đạm bạc, thanh bần

Một mai trở lại chẳng phân vân gì

Chỉ cầu đức Phật từ bi

Cho Cha, Mẹ khỏe… con về phụng chăm.

PH. 21.8.18.

Bài thơ: ANH CÒN SAY MÃI VỊ NỒNG MÔI EM

ANH CÒN SAY MÃI VỊ NỒNG MÔI EM

Tác giả: Phạm Hùng

Chiều say

vạt nắng hững hờ

Phố say chiều

khiến mộng mơ chất đầy.

Trăng lơ lửng, khiến đêm say

Nụ cười em đó… tim này khát khao!

Hừng đông

say sóng rì rào

Xuân say lộc biếc… nôn nao hẹn hò.

Thương hoài

đôi mắt tròn, to

Giống đi xa

nhớ con đò, bến quê!

Thu say

hoa sữa tìm về

Hạ say

say cả tiếng ve, phượng hồng.

Bấc say

tìm gặp mùa đông

Anh

còn say mãi

vị nồng

môi em!

Thơ Phạm Hùng luôn mang tính nhân văn cao, giúp người đọc cảm nhận được vẻ đẹp của cuộc sống muôn màu. Với anh hoạt động nghệ thuật là sự đam mê và cống hiến không vụ lợi nên anh luôn cố gắng hết mình vì điều đó.

Đánh giá bài viết
Loading...

Post Comment